KookV ver. | Đuổi Theo Mặt Trời

Mặt trời của anh



Nắng mùa thu lại nhàn hạt trên những con đường lớn nhỏ. Chở Taehyung chạy ngang qua con đường mà bên dưới là ruộng cúc cánh bướm hồng rực, Jungkook cười vu vơ nhưng vẫn vít tay ga thật mạnh. Hai năm trôi qua nhanh không tưởng được, nếu cứ như thế này thì sợ hai mươi năm cũng chỉ bằng một cái chớp mắt mà thôi. Taehyung từ lúc lên xe đã ngồi yên ôm lấy Jungkook, tưởng rằng cậu sẽ đưa anh đi tìm mặt trời như những mùa nắng nhạt trước đây, nhưng Jungkook chỉ chở Taehyung đi một vòng quanh thành phố. Gió thổi bên tai vùn vụt, Taehyung hét lên:

"Jun và mọi người đâu? Hôm nay chúng ta làm gì?"

"Mọi người đang đợi sẵn, chúng ta đi một vòng đề phòng chút nữa em nói chia tay anh."

Jungkook vui vẻ hét trả lại, Taehyung chỉ cười mà không nói gì. Chia tay sao, đã lỡ tuyên bố với cả nhà là sẽ bắt Jeon Jungkook về làm rể, lần này vì há miệng mắc quai nên không thể chia tay được.

Jungkook chạy xe dọc con đường nhỏ ven sông. Con sông càng dần về phía biển càng phình rộng ra, mà ở cách cây cầu dây văng một đoạn là một tòa nhà lớn. Tòa nhà được xây dựng không lâu trước đó, quảng trường chính của thành phố cũng được di dời về đây. Hai người ít khi tới mấy chỗ đông người, khi Jungkook dừng xe lại, Taehyung ngồi rất lâu trên yên xe chỉ để nhìn một tấm bảng quảng cáo di cư lên hành tinh nào đó.

Jungkook huých nhẹ vào vai Taehyung ra hiệu lấy mũ bảo hiểm.

"Hứa với anh một chuyện."

"Chuyện gì?"

"Chút nữa anh có làm gì cũng nhất định tuyệt đối không được đòi lên phi thuyền về hành tinh mẹ."

Taehyung không thể không ngửi ra mùi nguy hiểm, nhưng Jungkook đã kéo anh đi về phía quảng trường. Gió lùa rối hết tóc cậu, cả quảng trường hôm nay đông đúc hơn bình thường nhờ mấy nhóm học sinh đang tập nhảy múa gì đó. Jungkook đan chặt tay Taehyung mặc kệ vài người chỉ trỏ, cậu thỉnh thoảng nhìn quanh rồi dừng lại khi bị Taehyung kéo lùi về. Anh chỉ vào hai chiếc màn hình rất lớn đặt ở giữa quảng trường, nghi hoặc hỏi:

"Hai cái này là thành phố mới lắp hay đã có từ lâu rồi, sao em không nhớ? Nếu có từ lâu thì tay kiến trúc sư nào đó chắc chắn bị thần kinh."

Jungkook cười khổ thay cho vị kiến trúc sư nào kia, cậu nhìn đồng hồ đeo tay rồi bấm điện thoại. Từ phía sau tòa nhà lớn, một dàn xe phân khối lớn hơn ba mươi chiếc rùng rùng xuất hiện mà dẫn đầu là Ann. Mọi người bọc vòng quanh Taehyung, anh quay đầu nhìn rồi nhíu mày.

"Làm gì vậy?"

"Để tránh cho em chạy trốn."

"Anh định cầu hôn thì không cần phải làm thế, em sẽ đồng ý ngay thôi."

Taehyung nói tỉnh bơ, Jungkook nghe như tim ngừng đập vài giây rồi nhanh chóng bình thường trở lại.

"Anh không cầu hôn ở chỗ đông người. Ở chỗ đông người cầu được nhưng không hôn được."

Taehyung mở miệng toan phản đối, Jungkook đã nói tiếp:

"Hôn theo ý của anh."

Jungkook đưa tay làm dấu chào Jun và mọi người trong hội đua xe. Kim Dongmin tê tái ngồi sau lưng một người khác, Jungkook trừng mắt nhìn khi cậu ta nhe răng cười. Taehyung vẫn say sưa nhìn dàn xe quanh mình, Jungkook khẽ giật áo anh rồi chỉ về phía trước mặt. Ban nhạc lục đục xuất hiện với một dàn âm thanh vô cùng đơn giản, Jungkook nhịn không ôm lấy khi nhìn vẻ mặt bối rối của Taehyung.

"Hôm nay anh trả lại sân khấu cho em. Sân khấu thuộc về em và ban nhạc, nơi khán giả đều đứng xem vì thích em, không phải diễn vì lên mặt với ai cả. Vốn định mời Eunjoo tới nhưng mẹ nói rằng lúc đó hình tượng của anh sẽ rất tệ, cuối cùng đành để cô ấy ghen tị với em qua màn hình thôi."

Yoongi đưa tay lên vẫy nhiệt tình. Taehyung thấy thật kỳ diệu, mới một tháng không gặp mà thằng bé cao lên không ít. Yoongi và Namjoon giống như hai chiếc sào mà ở giữa là Hoseok và Jimin nhỏ nhắn, Seokjin cũng vừa chỉnh đàn vừa cười một mình.

"Em còn nhớ Sejoonie không? Kim Sejoon."

Taehyung gật đầu. Kim Sejoon, cậu bé bệnh nhi ung thư xương quấn lấy Jungkook không rời đã ra đi trước khi kịp nhận quà Giáng Sinh từ Jungkook. Rất nhiều cái tên bệnh nhi in sâu vào tâm trí của Taehyung, không ít cái tên xinh đẹp là trùng lặp, nhưng Kim Sejoon mà Jungkook nhắc tới chắc chắn chỉ là Sejoon đó. Jungkook áp hai tay lên đầu Taehyung hướng anh về phía màn hình lớn. Người qua đường tập trung lại mỗi ngày một đông hóng chuyện, Jungkook không để ý mà chỉ nhìn vào duy nhất ánh mắt Taehyung bên cạnh mình.

"Hôm trước anh gặp lại thằng bé, và nhiều bạn nhỏ khác. Có nhiều thứ muốn cho em xem."

Đám đông lúc đầu còn tò mò nhìn Taehyung và Jungkook ở giữa vòng tròn, nhưng rồi cuối cùng cũng dừng hết lại mọi hoạt động để nhìn lên hai màn hình lớn. Trung tâm điều trị ung thư chỉ biết đến chết chóc lại có nhiều tiếng cười như vậy, điều đó thật sự lạ lẫm với rất nhiều người. Taehyung nhìn đăm đăm lên màn hình, nụ cười trên môi anh dường như không hạ xuống được dù cho anh thật sự muốn khóc. Jungkook nắm lấy tay anh, cậu cũng nhìn vào đoạn phim một mình cậu đã đi tìm kiếm tư liệu rồi dựng lại vỏn vẹn trong một tuần.

Này là ban nhạc trong những ngày đầu tiên đến bệnh viện, là do Yoongi ghi lại. Yoongi lúc đó trẻ con dù bây giờ vẫn như một đứa trẻ, cậu đi phỏng vấn từng người một khi Taehyung lẫn Hoseok vẫn còn đang lúi húi chạy dây. Đám trẻ không hào hứng như sau này, đứa nào cũng có vẻ dè dặt. Những ngày sau có khi là do y tá cung cấp, có khi lại là của người nhà quay lại, hình ảnh ban nhạc lúc nào cũng cười rất tươi trước một đám lóc nhóc tay còn dính kim truyền. Rất nhanh vào những ngày sau đó, trên đầu mọi người đã có mấy chiếc mũ len ngộ nghĩnh để che hết tóc mình. Jimin cười sặc chỉ vào trán Hoseok lộ ra toàn bộ, cậu cười nói rằng sân bay cần thuê trán Hoseok để làm chỗ đáp máy bay. Yoongi vẫn vác máy quay đi vòng vòng, cậu dừng lại trước mặt Seokjin đang nhặt lên hạ xuống mấy chiếc pick guitar.

"Năm phút phỏng vấn đội trưởng Kim Seokjin đẹp trai nhất thế giới bắt đầu. Xin anh cho biết, ai là người đã đề ra ý tưởng diễn ở bệnh viện phục vụ bệnh nhi?"

"Kim Taehyung, cậu ấy rất rảnh."

"Ai là người liên hệ với bệnh viện?"

"Kim Taehyung, nhà cậu ấy giàu."

"Ai là người từ chối báo chí viết bài?"

"Kim Taehyung, cậu ấy nói nổi tiếng thì có thể đi làm từ thiện nhưng không thể đi làm từ thiện để nổi tiếng."

"Ai là người được yêu quý nhất trong bệnh viện?"

Seokjin quay ra đám trẻ:

"Mấy đứa nói xem nào?"

"Hoàng tử ạ!"

Yoongi:

"Ai là hoàng tử?"

"Anh Seokjin ạ!"

"Anh mới là hoàng tử!"

Một đoạn ồn ào phản đối vang lên, máy quay rung lắc liên tục. Rồi máy quay hướng thẳng về đám trẻ đang háo hức tò mò nhìn lên, Yoongi lại tiếp tục hỏi:

"Ai là người đẹp trai nhất ban nhạc?"

"PARKKKKK JIMINNNNN!"

Đám trẻ đồng thanh nói lớn, Yoongi hướng máy quay về mình trợn tròn mắt.

"Thật sự?"

Tiếng cười đùa vang lên ồn ã, màn hình đã chuyển sang cảnh ban nhạc chơi trong sảnh bệnh viện chật chội đông người. Không có khoảng cách khán giả và ban nhạc, không có ghế ngồi bọc nệm nhung, không có nhà hát lớn với cột trụ theo phong cách châu Âu gì đó, mấy bức tường xám lạnh, đám trẻ con ngồi trên mấy chiếc ghế nhựa đỏ quen thuộc ở bất cứ nơi nào. Phụ huynh đứng phía sau rơi nước mắt, đám trẻ ngây thơ ngồi vòng quanh sáu người. Taehyung ôm trên đùi một đứa nhỏ, tay giả vờ như dạy cậu bé, để cậu nghịch trên bộ trống con cưng của mình. Cạnh Seokjin có mấy cô bé, Jimin và Hoseok đang chơi trò ú òa bằng mũ len, Namjoon và Yoongi thì lợi dụng kích thước của mình để cõng vài đứa nhỏ còn sức. Tiếng nhạc không vang lên trong phòng với hệ thống âm thanh tốt nhất, thỉnh thoảng có tiếng loa rè, tiếng xe cấp cứu, một đôi lần Hoseok phải nhấc chân đá vào mấy chiếc loa.

Và Kim Sejoon kia rồi, cậu bé mặc bộ đồ bệnh nhân màu xanh lam, trên khuôn mặt không có gì là mệt mỏi. Jungkook ngồi bên cạnh cậu, cả hai anh em cười với nhau bằng hai nụ cười rạng rỡ như nhau.

"Sejoon, nói gì đó đi. Trong ban nhạc em thích ai nhất?"

"Em thích anh Taehyung."

"Không phải hoàng tử Seokjin sao?"

"Hoàng tử cho công chúa thôi, em không phải là công chúa."

"Vậy vì sao em thích Taehyung?"

"Vì anh ấy tốt."

"Ồ."

"Anh ấy đánh trống rất ngầu, chơi trò chơi rất giỏi. Em muốn sau này lớn lên được chơi trống như anh ấy. Anh ấy đã hứa khi nào em khỏi sẽ dạy cho em."

"Hứa nhé, khi nào khỏi bệnh Sejoon chỉ cần đến tìm anh, anh sẽ cho em một bộ trống mới, một anh thầy giáo đẹp trai, mấy anh trợ giảng đều đẹp trai."

Sejoon đã không bao giờ kịp lớn lên, giống như Peter Pan ở mãi trong vùng đất của mình. Đoạn phim cuối cùng quay khi cậu bé vừa xong một đợt hóa trị. Khuôn mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại trong sáng vô cùng, Sejoon nói với Jungkook:

"Sau này sau này, em nhất định làm người chơi trống như anh Taehyung. Em nhắn cho anh ấy vài câu được không? Thầy, thầy ơi, thầy, làm ơn hãy nhận em làm đệ tử."

Taehyung cười nhưng mắt đã đầy nước. Lần lượt những khán giả nhỏ tuổi hiện ra trên màn hình, có lời nhắn là nhắm tới ban nhạc, lại có lời là nhắm đích danh từng thành viên. Những lời cảm ơn bạn bè của Taehyung đã nhiều, đến cuối cùng mấy cô cậu bé làm anh suýt nữa đã òa lên khóc.

"Anh Taehyung tuyệt vời nhất!"

"Em thích anh Taehyung chơi trống nhất trong ban nhạc này!"

"Anh Taehyung cố lên!"

"Ví dụ, ví dụ thôi, em nghe nói bệnh này rất khó chữa. Nếu em không còn sống nữa, Kim Taehyung hãy tiếp tục chơi trống nhé. Em sẽ luôn luôn nghe tiếng trống của anh, lúc nào cũng nghe."

Jungkook tươi cười cầm máy quay đi quanh một đám trẻ con, tới mỗi nơi lại hỏi:

"Em thích ai nhất?"

"Anh Taehyung ạ!"

"Em yêu ai nhất?"

"Anh Taehyung và anh Jungkook ạ!"

"Em thích ai nhất?"

"Anh Taehyung!"

Tên Taehyung phát ra trên những khuôn miệng nhỏ nhắn, âm thanh trong trẻo lạ lùng. Taehyung đứng nhìn cho đến khi màn hình tối đi, rồi một đám những người hâm mộ nhỏ đã đến concert hôm trước ngồi ngay ngắn trước mặt. Taehyung theo thói quen nhẩm đếm rồi thở phào, ít nhất chưa có đứa nào rời khỏi. Ji Eun, cô bé nhỏ ngồi ở chính giữa lo lắng nói:

"Đã bắt đầu quay chưa ạ?"

Là giọng nói của Jungkook trả lời:

"Bắt đầu rồi."

"C.. chào mọi người, chào anh Seokjin, anh Hoseok, anh Jimin, anh Namjoon, anh Yoongi, anh Taehyung. Em là trưởng fanclub danh dự vừa được bầu ngày hôm nay, hôm qua Minsoo..", cô bé chỉ về một cậu bé đội mũ xanh dương phía sau mình, "Minsoo tranh chức với em nhưng nghe nói phải quay phim thì bạn ấy đã không tranh nữa. Em chỉ muốn nói cảm ơn mọi người rất nhiều. Trước khi vào bệnh viện, em đã từ chối không muốn vào vì ở đây rất đau, rất xấu. Nhưng mẹ em nói ở đây có ban nhạc, cũng có nhiều bạn rất vui..."

Taehyung không nghe được gì nữa. Anh rất muốn trốn khỏi nơi này, dù mọi người quanh anh ai nấy cũng đều lén lau đi nước mắt của mình. Ở sau dàn motor, Kim Dongmin không nhịn được mà úp mặt vào lưng người chở khóc lên rưng rức, Ann cười đánh vào lưng cậu nhưng tay lại mò sang túi áo của Jun để lấy khăn tay. Mỗi đứa nhỏ trên màn hình đều chen nhau nói một câu, đến cuối cùng mấy mươi câu nói vang lên ngập đầy cả quảng trường đang chuyển dần sắc đỏ nhạt của buổi chiều.

"Sau này mọi người đừng diễn ở nhà hát lớn nữa, người lớn không tốt, chỗ ngồi cũng đau lưng."

"Em có tiền tiết kiệm, sẽ trả lương cho mọi người."

Tiếng cười ồn ào vang lên.

"Sau này em khỏi bệnh sẽ làm ca sĩ để vào đây hát giống như mọi người."

"Em sẽ đánh guitar."

"Em chơi trống, chơi trống không đau tay!"

Taehyung nhoẻn cười với màn hình lớn rồi lẩm bẩm:

"Đau tay lắm, đau tai nữa."

Đoạn phim cuối cùng vẫn chỉ là bệnh viện, chỉ có thêm rất nhiều phụ huynh và nhân viên y tế. Cả vài chục người đều chỉ nói "cảm ơn nhé", "cảm ơn", người mẹ cuối cùng bế một cô bé nhỏ trên tay rồi nói:

"Hãy chơi nhạc tới khi con gái chị đủ tuổi lấy chồng được không? Nó bảo muốn cưới thành viên ban nhạc, chị đã hứa cho nó cưới Taehyung rồi."

Jungkook ở bên cạnh Taehyung siết tay anh, trẻ con nói thầm:

"Không được đâu hổ ạ."

Rất nhanh sau đó Jungkook đã buông tay Taehyung ra. Cậu đi về phía ban nhạc, đứng ở vị trí đáng lẽ ra dành cho Lucy rồi cầm lấy cây đàn guitar Seokjin dùng luyện tập bên góc. Kiểm tra thử micro bằng cách gõ vào mấy tiếng, Jungkook hắng giọng rồi cất tiếng:

"Kim Taehyung, hôm nay ở đây không phải để kêu gọi em quay lại chơi nhạc, chỉ là muốn cho em biết vị trí của em thật sự ở đâu. Không phải ở nhà hát lớn đó đâu, em không thuộc về chỗ đó. Em phải ở trên đường, ở trong bệnh viện, nơi mọi người cần em và yêu em. Thứ cuối cùng muốn để em xem là thứ mà người suốt ngày chỉ biết motor và lập trình như anh muốn học và học được sau khi nhìn em chơi trống, dù không hay nhưng em cố gắng đừng bỏ chạy nhé. Bài hát này anh học là vì em."

Taehyung đã đoán ra được là bài hát gì rồi, anh thật sự muốn quay người bỏ chạy ngay. Jeon Jungkook không biết lấy đâu ra chừng đó thời gian vừa tìm mấy đoạn phim vô cùng quý giá đó, liên hệ với mọi người lại còn tập được với ban nhạc bài hát dù đơn giản nhưng tốn không ít công sức mới học được đàng hoàng. Jungkook quả thực không phải người có thiên phú âm nhạc, bài hát duy nhất cậu học được khi tập đệm guitar sau hai năm mới được đem ra. Taehyung nhìn vẻ mặt căng như dây đàn của Yoongi mà chỉ muốn giấu mặt trong tay mình. Hình như đám anh em của Jungkook trong hội phân khối lớn cũng như Taehyung, ai nấy đều quay mặt đi không dám nhìn.

Bài hát Jungkook hát hóa ra không hề tệ. Có lẽ vì đó là bài hát đơn giản bậc nhất, hoặc vì Yoongi đuổi theo mấy nhịp đàn của Jungkook rất chuyên nghiệp, hoặc vì Jimin bè không chê được chỗ nào. You are my sunshine, Seokjin đứng lẩm nhẩm hát theo Jungkook trong khi tay thong thả buông trên dây đàn.

"You are my sunshine

My only sunshine

You make me happy when sky are grey

You'll never know dear

How much I love you

Please don't take my sunshine a way.."

Taehyung không biết ánh nắng mà Jungkook hát là anh hay là chính cậu. Jungkook biết rõ mình hát không hay mà chỉ ở mức không sai nhạc, cứ mỗi câu hát cậu lại cười đến không thấy mặt trời. Jungkook đứng đó ở trong nhóm bạn bè của Taehyung, Taehyung đứng đây mà phía sau lưng anh là hội bạn bè của Jungkook, màn hình vẫn còn chiếu hình ảnh những nụ cười rất tươi từ tất cả mọi người ở trong bệnh viện khi xuất hiện cùng ban nhạc, nắng chiều trải lên vai quần chúng xung quanh làm cho ai cũng trở nên bớt nghi kỵ tò mò. Taehyung chờ đến khi nốt nhạc cuối cùng buông xuống, khi mà đám người sau lưng anh nhá một tràng còi dài thay cho tiếng vỗ tay, anh mới nở ra một nụ cười. Jungkook thở phào một tiếng rồi lại ghé môi lại gần micro:

"Taehyung, bốn trăm người nào đó có thể không cần em chơi trống nhưng anh cần, ban nhạc cần, những người bạn sau lưng em cần, người hâm mộ nhỏ đặc biệt của chúng ta cần, vài ngàn người khác cũng cần. Em hãy xem thử những thứ mình đã làm ra kể từ lần đầu tiên cầm lên đôi dùi trống đi. Không phải âm nhạc đâu, em và Seokjin, Hoseok, Jimin, Namjoon và Yoongi, mọi người làm ra tình yêu mà."

Seokjin vẫy Taehyung bước tới gần hơn. Đến nơi ban nhạc đang đứng, Seokjin ném cho anh một chiếc hộp dài. Vừa ném ra anh vừa nói:

"May mà là Jungkook nhúng tay vào nên chúng ta mới không thấy ngại khi phải làm mấy chuyện giống trong phim này."

Yoongi toét miệng cười khi Taehyung mở hộp ra. Đôi dùi trống cũ của Taehyung mọi người đã vứt đi, bên trong là một đôi mới. Nguệch ngoạc trên thân dùi là rất nhiều lời chúc, lời cảm ơn của trẻ con, vài hình vẽ hoa lá linh tinh.

"Cầm lấy cái này, không nhiều lời."

Seokjin nói ngay khi Taehyung ngẩng đầu lên. Bắt gặp ánh mắt của mấy người anh em, Taehyung khẽ nói:

"Xin lỗi."

"Xin lỗi chính là nhiều lời đấy."

Jimin nói rồi đấm nhẹ vào vai anh. Jungkook khoanh tay đứng nhìn Taehyung lo lắng, vừa chạm phải mắt nhau cậu đã vội xua tay:

"Đừng chê anh làm mấy trò trẻ con, anh chỉ..."

Taehyung đưa bàn tay không ôm đôi dùi trống của mình ra phía trước mặt Jungkook.

"Cầm lấy cái này, không nói nhiều lời."

Mười ngón tay đan vào nhau chặt khít, hơi gió mùa thu mát mẻ luồn qua lau khô mấy vệt nước mắt còn đọng lại. Jungkook lại kéo Taehyung đi ngược mọi người như cách cậu vẫn làm sau những buổi diễn của anh nhiều ngày trước, lách qua dàn motor và cả những người xung quanh đang đưa điện thoại lên. Bài học truyền thông cuối cùng không cần chủ biên của Monday Morning dạy thì Jungkook cũng biết, tất cả mọi thứ định kiến đều có thể thay đổi được bằng sự chân thành. Chỉ cần nhìn vào ánh mắt của Taehyung Jungkook đã biết cái kế hoạch vừa khoa trương vừa trẻ con nhưng rất thật lòng của cậu đã thành công. Taehyung sẽ chơi nhạc lại thôi, sẽ rất nhanh Jungkook có thể nhìn thấy người yêu lại như một tinh linh múa hai bàn tay như bay trên mặt trống.

Ra tới chỗ để xe, Jungkook không nhịn được ghé vào rất nhanh chạm vào môi Taehyung rồi buông ra. Anh vẫn say sưa nhìn cậu, Jungkook đưa tay chọc vào má anh hỏi khẽ:

"Nhìn cái gì mà nhìn?"

Gò má Taehyung mềm mềm làm Jungkook cười cười chọc thêm vài lần, Taehyung thở hắt ra một tiếng rồi bật cười, anh rướn người qua thân xe hôn nhẹ lên môi cậu.

"Cười cái gì mà cười?"

Jungkook đã đội mũ bảo hiểm vào rồi dựng xe lên. Cậu nắm lấy một tay Taehyung, đưa cho anh chiếc mũ bảo hiểm rồi nói:

"Lên xe, anh chở em đi tìm mặt trời."

Taehyung đội mũ vào, leo lên xe. Xe nổ máy, Jungkook thoáng cái đã vút ra đường hướng về phía con đường bên bờ vịnh. Cậu vừa lái xe vừa hát hò vui vẻ, không cần phải cố gắng gò mình cho đúng nhịp như bài hát vừa rồi. Jungkook lại hát You Are My Sunshine bằng giọng hát khàn khàn, Taehyung càng vòng tay ôm cậu thật chặt.
Cần gì đi tìm chứ, mặt trời của anh đã ở ngay đây rồi.

[Hoàn]

----
Cám ơn mọi người đã đọc truyện và đã yêu thích những dòng chữ hài hước dí dỏm về Tae và Kook. vốn dĩ câu chuyện này không dành cho hai bạn nhà mình và các anh em Bangtan nên cũng nhiều chỗ khác xa người thật. Nhưng tựu chung lại thì mình nghĩ mọi người cũng giống như mình khi đọc nguyên tác, đã có những lúc vui vẻ cùng Đuổi Theo Mặt Trời.
Cám ơn nhiều nhất đến em Mưa vì đã viết những fic rất hay ho, vui cũng rất vui mà buồn thì cũng tê tái. Mọi lời khen dành cho Đuổi Theo Mặt Trời KookV ver., mọi sự yêu quý ở đây đều dành cho Mưa cả :) Mình thì chỉ có một mong muốn là trong lúc rảnh rỗi, đọc được truyện hay sẽ có thể đem nó đến với shippers KookV và VKook thôi 💜
Tạm biệt mọi người *vẫy tay*


Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sau khi sửa lỗi kết quả sẽ cập nhật trên facebook tại page của truyenhit Taị Đây